“Sức mạnh mềm” ở biên giới - Kỳ 1: Biên giới bình yên

“Sức mạnh mềm” ở biên giới - Kỳ 1: Biên giới bình yên
Các chiến sĩ tuần tra tại khu vực cột mốc số 102 - Tây Ninh.

(PLVN) - Để thực hiện loạt bài viết về lực lượng Bộ đội Biên phòng, chúng tôi đã lựa chọn điểm đến đầu tiên là Tây Ninh. Trong lịch sử, đây là địa bàn chiến lược quan trọng, nơi đặt căn cứ Trung ương Cục miền Nam. Ngày nay, vùng biên giới này đóng vai trò là cầu nối kinh tế quan trọng giữa TP Hồ Chí Minh, các tỉnh miền Đông Nam Bộ với thủ đô Phnom Penh (Campuchia) và các nước ASEAN.

Lời tòa soạn: Chúng tôi đã được nhìn thấy những miền biên ải bình yên. Và chúng tôi hiểu rằng, sự bình yên này được đánh đổi bằng những đóng góp lớn lao của lực lượng Bộ đội Biên phòng. Các anh đã góp phần quan trọng tạo nên “sức mạnh mềm” - sức mạnh của lòng tin, của văn hóa, của pháp luật và của sự gắn bó quân - dân nơi phên dậu Tổ quốc. Loạt bài “Sức mạnh mềm ở biên giới” được thực hiện từ góc nhìn, ghi nhận thực tế của nhóm phóng viên tại một số đồn biên phòng, bắt đầu từ cảm giác bất ngờ khi đặt chân tới một vùng biên bình yên hơn nhiều so với những gì trong hình dung...

Cột mốc bên cánh đồng mía nảy chồi non…

Trong tưởng tượng của chúng tôi, vùng biên giới thường gắn với những thông tin về ma túy, buôn lậu, những đường mòn đầy cạm bẫy và những câu chuyện về các cuộc truy đuổi căng thẳng, những nhóm “đào lửa/lừa đảo”… Một “biên giới nóng” - đó là định kiến của không ít người. Nhưng khi rong ruổi miền biên giới Đông Nam Bộ, chúng tôi đã được đắm mình trong cảm giác bình yên đến lạ.

Những rẫy khoai mì, cao su và mía trải dài ngút ngát hai bên đường. Con đường nhựa rộng thênh thang chạy giữa những cánh đồng nắng. Không có sự căng thẳng của một vùng biên giới như tôi từng hình dung lúc ở nhà. Chỉ có gió, những hàng cây và thỉnh thoảng là những mái nhà nhỏ thấp thoáng phía xa. Thứ duy nhất khiến lòng người chợt chùng xuống là thỉnh thoảng có những vạt cỏ cháy ven đường.

Trạm kiểm soát liên hợp cửa khẩu quốc tế Hoa Lư.
Trạm kiểm soát liên hợp cửa khẩu quốc tế Hoa Lư.

Cột mốc biên giới đầu tiên chúng tôi đến là cột mốc số 102 do Đồn Biên phòng Tân Hà (Tây Ninh) quản lý. Khi chúng tôi đặt chân đến điểm mốc này, mặt trời đứng bóng giữa trưa. Không hàng rào. Một đường biên bình lặng bên cạnh cánh đồng mía đang bắt đầu nảy chồi non.

Tây Ninh là một trong những địa phương có tuyến biên giới quan trọng ở khu vực phía Nam của Tổ quốc, với đường biên giới dài hơn 368km tiếp giáp Vương quốc Campuchia, tỉnh giữ vai trò đặc biệt trong bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, duy trì ổn định an ninh khu vực biên giới và thúc đẩy giao thương giữa Việt Nam với Campuchia nói riêng, các nước trong khu vực nói chung.

Trên tuyến biên giới này hiện có nhiều cửa khẩu quốc tế, cửa khẩu chính và cửa khẩu phụ, trong đó nổi bật là các cửa khẩu Mộc Bài và Xa Mát - những đầu mối giao thương quan trọng kết nối TP Hồ Chí Minh với Phnom Penh và các trung tâm kinh tế của Campuchia. Hoạt động xuất nhập cảnh, trao đổi hàng hóa và giao thương của cư dân hai bên biên giới diễn ra thường xuyên, tạo nên nhịp sống sôi động nhưng vẫn giữ được sự ổn định và trật tự.

Sự gắn bó giữa Bộ đội Biên phòng với chính quyền địa phương và người dân đã góp phần xây dựng “thế trận lòng dân” vững chắc nơi tuyến đầu Tổ quốc.

Đứng trước cột mốc ấy, tôi chợt nhận ra, đôi khi sự bình yên ở biên giới lại chính là điều khó hình dung nhất đối với những người chưa từng đặt chân tới. Cảm nhận một sự bình yên quá đỗi. Và chúng tôi hiểu rằng, để có sự bình yên này, là sự nỗ lực không ngừng nghỉ của nhiều đơn vị, cấp ủy, chính quyền, Nhân dân địa phương, trong đó có vai trò nòng cốt của những người chiến sĩ biên phòng.

Không chỉ là những chuyên án “nằm gai nếm mật”, những bước chân tuần tra, những cuộc đụng độ phải dùng đến “hàng nóng”, mà còn là những lần vận động kiên trì, những cách làm rất mềm mại để giữ cho đường biên luôn lặng lẽ mà vững vàng và cả là những hy sinh thầm lặng khi phải xa gia đình, xa quê hương để gắn mình với một vùng đất lạ…

Không chỉ là “lính” mà là “người nhà”

Cảm giác bình yên  ấy chúng tôi không chỉ cảm nhận khi ở Tân Hà, mà còn cảm nhận được ở dọc dài chuyến đi trên vùng biên tổ quốc.

Tại khu vực cửa khẩu quốc tế Hoa Lư (xã Lộc Thạnh, tỉnh Đồng Nai) - một trong những cửa khẩu quốc tế quan trọng nhất khu vực Đông Nam Bộ, kết nối trực tiếp với tỉnh Kratie của Vương quốc Campuchia qua Cửa khẩu Trapeang Sre, nhịp sống biên giới diễn ra khá bình lặng. Xe hàng qua lại tuần tự, đều đặn, người dân hai bên biên giới trao đổi hàng hóa, buôn bán nhỏ lẻ.

Đáng chú ý, ở các nhà văn hóa thôn, những tấm bảng gắn mã QR được đặt ngay lối ra vào để người dân có thể dùng điện thoại quét và đọc các quy định pháp luật liên quan đến biên giới, xuất nhập cảnh hay phòng, chống tội phạm. Một cách làm đơn giản nhưng đang dần hình thành thói quen mới: người dân chủ động tìm hiểu pháp luật để cùng giữ bình yên biên giới.

Chiến sĩ Biên phòng chào cột mốc
Chiến sĩ Biên phòng chào cột mốc

Ở nhiều xã biên giới khác của Tây Ninh, những chốt biên phòng nhỏ nằm xen kẽ giữa các xóm làng. Ban ngày, các chiến sĩ vừa làm nhiệm vụ tuần tra, vừa tham gia các hoạt động cộng đồng: hỗ trợ người dân sửa đường, giúp học sinh đến lớp, tham gia sinh hoạt với các đoàn thể địa phương. Buổi tối, ánh đèn từ các điểm chốt biên phòng hòa cùng ánh đèn từ những mái nhà dân, tạo nên một không gian rất đặc trưng của vùng biên.

Từ cột mốc 102, chúng tôi đã được nghe kể về mô hình Cafe Pháp luật do Phó Chính trị viên phó Đồn Tân Hà chủ trì. Chúng tôi cũng đã gặp những người chiến sĩ chăm chú cập nhật thông tin lên Fanpage của Biên phòng Xa Mát..

Câu chuyện tương tự cũng diễn ra ở nhiều khu vực biên giới của tỉnh Đồng Nai. Dọc theo những tuyến đường đất trước đây từng lầy lội vào mùa mưa, nay đã xuất hiện những con đường bê tông được mở ra từ sự đồng thuận của người dân. Nhiều hộ đã tự nguyện hiến đất, chặt bỏ cây trồng để mở rộng đường. Những công trình ấy không chỉ giúp việc đi lại thuận lợi hơn, mà còn tạo nên một cảm giác an tâm cho người dân vùng biên.

“Sức mạnh mềm” ở biên giới - Kỳ 1: Biên giới bình yên

Một cán bộ biên phòng nói với chúng tôi rằng, giữ biên giới không phải chỉ bằng những ca tuần tra hay những chuyên án lớn. Mà có thể, đó là những việc rất nhỏ: vận động bà con lắp đèn đường, hướng dẫn người dân hiểu luật, hay chỉ đơn giản là một cuộc trò chuyện thân tình, một câu thăm hỏi đúng lúc.

Chính từ những điều giản dị ấy, một “thế trận lòng dân” được hình thành - âm thầm nhưng bền bỉ. Sự bình yên được giữ vững từ những cuộc trò chuyện giản dị giữa người lính và bà con nơi xóm nhỏ. Và có lẽ, chính những điều tưởng chừng rất mềm mại ấy lại đang tạo nên một sức mạnh bền bỉ nhất nơi phên dậu Tổ quốc – “sức mạnh mềm” giữ bình yên miền biên ải…

Trên tuyến biên giới đất liền tiếp giáp Vương quốc Campuchia, tỉnh Đồng Nai đã và đang khẳng định là địa phương giữ vững chủ quyền lãnh thổ, bảo đảm an ninh chính trị và trật tự, an toàn xã hội. Năm 2025, công tác quản lý, bảo vệ đường biên, mốc giới giữa Đồng Nai và các tỉnh giáp biên Campuchia được triển khai đồng bộ, chặt chẽ và hiệu quả. Những kết quả đạt được không chỉ góp phần giữ vững ổn định khu vực biên giới mà còn tạo nền tảng quan trọng cho hợp tác, phát triển bền vững trong thời gian tới.

Công tác tuyên truyền, phổ biến pháp luật về biên giới tiếp tục được tỉnh Đồng Nai xác định là nhiệm vụ trọng tâm. Nhiều hội nghị, buổi tuyên truyền đã được tổ chức tại các xã biên giới, thu hút đông đảo cán bộ và người dân tham gia. Nội dung tuyên truyền tập trung vào chủ quyền lãnh thổ, pháp luật biên giới và trách nhiệm của người dân trong bảo vệ đường biên, mốc giới. Qua đó, góp phần củng cố “thế trận lòng dân” vững chắc nơi tuyến đầu Tổ quốc.

(Còn tiếp)

Kỳ 2: “Ly cà phê pháp luật” - mô hình sáng tạo của Đồn Biên phòng Tân Hà

Vân Tùng - Tiến Dũng